bảo bối của sa gia

Bảo Bối Giá Trên Trời , chương 446 của tác giả Ban Cheng Fan Xue cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Truyện Bảo Bối Sa Gia của tác giả Sa Gia Tiểu Bối là một câu chuyện ngôn tình - Nhật Ký Trưởng Thành Của Tiểu Bối , xa xưa về quá trình trưởng thành của cô bé ấy. Từ thuở bé được cậu thiếu niên nọ nhất kiến chung tình, một lòng che chở. Trong muôn vạn người lại Bảo Bối Giá Trên Trời , chương 398 của tác giả Ban Cheng Fan Xue cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn. Chương 5: Bối bối đi học. “Anh, anh bị sốt à, trông anh đỏ rực như con tôm hùm ý” Bối Bối vừa nói, vừa quả quyết sờ trán Sa Nghị. Sa Nghị kéo tay Bối Bối xuống, nắm trọn trong lòng bàn tay to của mình, rồi anh cúi người, miệng nhẹ nhàng hôn phớt qua lỗ tai Bối Thì ra khi Sa Nghị đi học thì nhận được điện thoại của Bối Bối, số gọi tới là số của chiếc điện thoại mà Sa Nghị mua cho Bối Bối, qua điện thoại, Bối Bối không nói gì, chỉ khóc lóc, anh hỏi bé đang ở đâu thì bé cũng chẳng nói gì khiến Sa Nghị sốt ruột gần Site De Rencontre Gratuit Dans Ma Region. Chương 16 Mùi nước hoa xa lạ Trên đời thống khổ nhất là gì? Phóng xạ đến đây, muối không có. Trên đời thống khổ nhất là cái gì? Phóng xạ đến đây, không có muối tốt sử dụng. Trên đời thống khổ nhất là cái gì? Phóng xạ không có tới, mua muối rất nhiều. Đồng ba ba gần nhất bề bộn nhiều việc, Nhật Bản gây nên cơn sóng Trung Quốc người người mua mưối, thị ủy yêu cầu cục công an, phối hợp cùng muối cục, công thương, đem chuyện kinh doanh muối phi pháp này nghiêm túc xử lý, bịa đặt gây chuyện, hành vi kích động nhiễu loạn trật tự xã hội cần nghiêm khắc đả kích, vì chuyện này làm Đồng ba ba cả ngày đều không có ở nhà. Vì thế, Bối Bối không có người quản, vẫn là mỗi ngày bình thường đều đi học, thời điểm Đồng ba ba ở nhà liền về nhà, Đồng ba ba tăng ca liền ở cùng Sa Nghị. Hai người đều là tư vị mới quen chuyện đó, đương nhiên không khống chế được, cả ngày ở cùng một nơi, Dương Tiểu Phàn không quyết tâm như Đồng ba ba, hơn nữa nàng phi thường muốn Sa Nghị làm con rễ, tự nhiên muốn nhúng tay vào giúp chuyện tốt Bối Bối. Bứt đi ra, chọc Bối Bối một trận run rẩy, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn Bối Bối, nhịn không được lại muốn hôn, ôm lấy Bối Bối đi đến toilet, rữa thật sạch sẽ. Bối Bối đã muốn mệt chết đi, ánh mắt đều không mở ra được, hai người nằm ở trên giường nói chuyện. “Nghị Nghị, ta nghĩ muốn ở cùng một nơi với ngươi, không muốn trở về, một người ngủ, ngủ không được”. Bối Bối đứng lên. Nắm thật chặt tay Bối Bối, “Không có ngươi, ta cũng ngủ không được.” “Hắc hắc, đúng vậy, lần này ta thực cảm tạ Nhật Bản, nếu không, ta còn bị bắt ở nhà.” “Nói bừa.” Điểm nhẹ cái mũi Bối Bối. “Nghị Nghị, ngươi nói bức xạ hạt nhân có thể ảnh hưởng đến chúng ta không?” “Sẽ không.” “Vì sao?” “45 năm trước nước Mỹ ở Quảng Dảo quăng bom nguyên tử, cách Thượng Hải 900km, lần này phúc đảo cách Thượng Hải 1900kim, quăng bom nguyên tử năm áy là tháng 8, gió mùa ôn đới gió mùa đông nam phong, khi đó Trung Quốc không có việc gì, huống chi gió lần này là hướng về nước Mỹ” “Oa, Nghị Nghị, ngươi cái gì cũng biết.” Chờ Đồng ba ba qua đoạn thời gian này, mới phát hiện nữ nhi bảo bối chính mình cùng Sa Nghị lại ám thông xã giao. Lại tức giận cũng không có biện pháp. Sự tình đã muốn như vậy, đừng thực dọa cho con rễ bỏ chạy, vì thế cùng Sa ba ba thương lượng, hai đứa nhỏ này không danh không phận ở cùng một chổ cũng không tốt, nếu không, đính hôn? Đính hôn, chủ yếu là bởi vì Bối Bối mới 15 tuổi, còn quá nhỏ, trung học liền đính hôn không thích hợp. Bất quá hai nhà chỉ al2 kêu trưởng bối cùng nhau ăn bữa cơm, làm cho các trưởng bối quen thuộc, gặp mặt. Gia gia Sa Nghị là đại tướng, tuy rằng hơn 70, nhưng thần thái vẫn là sáng láng, phong thái năm đó không giảm. Thời điểm Sa gia gia thời điểm tuổi trẻ không sách gì không đọc qua, đến già, luôn hâm mộ văn hào, giáo sư, vì thế Đồng gia gia là giáo sư đại học, hai người giống như huynh đệ bái cầm. Sa bà nội rất sớm liền qua đời, Sa gia gia một người ở, tuy nói có bảo vệ cùng y tá chuyên trách chiếu cố, lại luôn cảm thấy thực cô độc, nhóm bạn già lại ở xa, vừa vặn, cùng Đồng gia gai quen biết, ăn nhịp với nhau, đi, ta chuyển đến H thị đi, mua phòng cạnh nhà Đồng gia gia, ta làm hàng xóm, ha ha. Sa gia gia đã lâu không có cao hứng như vậy, không khỏi uống liền mấy chén. Lão gia tử chính là nói là làm, buổi chiều cơm nước xong, buổi tối liền gọi điện thoại đến H thị mua nhà. Ý tứ nói đúng là nhà ta muốn chuyển đến H thị, người đâu, liền nhanh làm đi! Lão bộ hạ là bí thư ủy đảng H thị, vừa nghe, ôi thật, Sa lão gia muốn đến đây dưỡng già, vốn đính an bài cho lão gia một chổ tự nhiên phong cảnh đẹp, bất quá lão gia người ta nói, chổ khác không được, muốn ở cạnh phòng công nhân viên chức đại giáo sư. Lập tức gọi điện thoại liên hệ H thị cũng vừa vặn, H thị vừa cấp vài vị hiệu trưởng mới lên chức nhà mới, nhưng còn chưa chuyển đến, vì thế Sa lão gia sau hai tuần lễ liền vào ở H. Danh phận cơ bản cũng định đến đây, hai người lại ở cùng nhau, cuộc sống khôi phục lại bình thường, Sa Nghị mỗi ngày 6 giờ thức dậy, sau khi rửa mặt, cấp Bối Bối chuẩn bị bữa sáng, 7 giờ gọi Bối Bối thức dậy, 7 giờ 10 đưa Bối Bối đi học, sau đó chính mình đến công ty đi làm. Giữa trưa, Bối Bối đến nhà Ngô Thiến ăn cơm. Buổi tối, tan giờ tự học, Sa Nghị liền đến trường đón Bối Bối cùng nhau về nhà, lặp đi lặp lại. Hôm nay buổi tối tan học, Bối Bối rất tức giận, phi thường tức giận! Từ trước tới nay, Sa Nghị chưa từng trễ như vậy, cũng không gọi điện thoại cho nàng. Bọn họ cho tới nay, đều là tan học ở trước cửa hoa viên nhỏ gặp mặt, hắn bình thường đều đến sớm hơn so với nàng, nếu có chuyện rất ít, hắn sẽ là trước tiên cùng nàng nói, hoặc là gọi điện đến cho nàng. Nhưng là lần này, Sa Nghị đều không nói một tiếng, nàng đợi rất lâu cũng không có đến, nàng gọi điện thoại cho hắn, cư nhiên là không có người tiếp. Tức giận, rất tức giận, phi thường tức giận, nàng đã cự tuyệt hơn 7 yêu cầu của nam đồng học đưa nàng về. Bình thường đều là Sa Nghị đến đón Bối Bối, các nam đồng học này, cũng không dám tiến lại gần, bất quá hôm nay tiểu mỹ nữ tựa hồ bị bỏ rơi, vì thế ùa lên. Sa Nghị chưa bao giờ như vậy, chưa bao giờ! Hừ, không đợi nữa, rất giỏi a, ta hôm nay chính mình trở về, không, ta về sau đều chính mình trở về, không cần hắn đón. Lại có một nam inh đi tới nhỏ giọng nói muốn đưa Bối Bối về nhà, Bối Bối đang tức giận Sa Nghị, xem cũng không thấy nam sinh kia là dạng gì cũng liền đáp ứng, còn dẫn đầu đi ra khỏi sinh kia vốn căn bản không có ôm hi vọng Bối Bối sẽ đồng ý thỉnh cầu chính mình, hiện tại nghe được Bối Bối sảng khoái đáp ứng như vậy,ngược lại liền sững sờ tại chổ. Bối Bối di được vài bước xem người phía sau còn chưa đi lên, quay đầu lại không kiên nhẫn hô. “Không phải muốn đưa ta về sao? Còn không mau đi.” Nam hài mới phản ứng lại đây, không phải là nằm mơ, nội tâm liền hưng phấn, chẳng lẽ hoa hậu giảng đường có 1y tứ đối với ta? Vội vàng đuổi theo. “Dư Bối nhà ngươi ở đâu?” Xem Đồng Dư Bối không lên tiếng tiêu sái đi bên cạnh, có chút xấu hổ, nam hài mở miệng hỏi. “Đồng Dư Bối, cảm ơn!” Tức giận nói. “Ân?” Thực rõ ràng, nam hài không hiểu được có ý tứ gì. “Với ngươi không cần như vậy, gọi ta Đồng Dư Bối.” lại đường điệu. Nam hài cảm giác được Bối Bối tức giận, không dám nói nữa, trong lúc nhất thời chỉ còn lại tiếng bước chân của hai người. Thời gian không bao lâu, thân mình đột nhiên bay lên không, Bối Bối nhìn đến trên eo nhỏ là cánh tay cường trách hữu lực kia, trong chốc lát hoảng thần. “Hắn là ai vậy?” Ôm nàng vào thân hình cường tráng rộng thùng thình kia, nghe thấy được bên tai truyền đến thanh âm trầm thấp chất vấn. Bối Bối lập tức tỉnh táo lại, tay nhỏ bé với lên cánh tay cường tráng kia, dùng súc đẩy ra, nhếch miệng, một câu cũng không nói. Cảm giác được Bối Bối ra sức giãy dụa, rãnh tay nam nhân càng thêm siết chặt. Nội tâm bắt đầu tràn ra xin lỗi càng không thể tự liềm chế, trong lòng bất an sâu sắc, hắn không phải cố ý…… Không phải cố 1y tới trễ, nhưng là hiện tại, nam hài bên cạnh Bối Bối là ai, là ai? Nhìn đến Đồng Dư Bối bị một người nam nhân ôm lấy, nam hài kinh ngạc một chút, lại nhìn vài lần, là người vẫn hay đến đón Đồng Dư Bối, nam hài hỏi hắn, đáp “Thúc thúc ngài hảo, ta là bạn học Đồng Dư Bối.” “Thúc thúc?” Sa Nghị nhíu mày, trong lòng nghĩ ta già như vậy sao? Bối Bối nghe thấy có người gọi Sa Nghị là thúc thúc, giận trong lòng liền tiêu tan, hừ, xứng đáng, một chút cũng không có ý tứ mở miệng nói chuyện. Sa Nghị quản không được đồng học hay không đồng học, hiện tại quan trọng nhất là tìm nơi yên lặng, cùng bảo bối giải thích rõ ràng, ôm lấy Bối Bối giãy dụa liền hướng xe di tới. Trên xe, đem Bối Bối đặt ở ghế ngồi bên cạnh, đang chuẩn bị mở miệng giải thích, liền thấy Bối Bối hô hấp mãnh liệt một chút, hai mắt nghi hoặc nhìn hắn, lại ghé vào trên xe nhìn một chút, mạnh ngồi xuống, kéo mở cửa xe xuống xe. Sa Nghị thấy không đúng, gắt gao ôm lấy Bối Bối, Bối Bối càng giãy dụa, càng cảm giác được cánh tay trên người chính mình càng buộc chặt, trong lòng càng giận, giãy dụa càng thêm lợi hại, trong lòng càng trở nên ủy khuất, trong ánh mắt thật to chậm rãi ngưng tụ một tầng sương trắng. “Bảo bối a….” Trong lòng Sa Nghị càng thêm giãy dụa, cánh tay kiên cố gắt gao giam cầm Bối Bối không ngừng giãy dụa muốn ra ngoài. “Để ta xuống xe, ta không cần ở chổ này, đều là hương vị của nữ nhân hư.” Nhớ tới vừa nhìn thấy Sa Nghị bộ dáng thực ái náy, vốn định tha thứ cho hắn, nhưng vừa lên xe, Bối Bối liền nghe thấy được mùi nước hoa xa lạ, nguyên lai a, nguyên lai Sa Nghị áy náy là vì có nữ nhân khác, nghĩ nghĩ, càng thêm rơi lệ. Sa Nghị tâm giật mình một cái, càng thêm khổ sở Bối Bối gần sát chính mình. “Bảo bối của ta, không tức giận, không tức giận a…… Không có nữ nhân phá hư, không có….. Không tức giận a” “Bối bối! Bối bối!”Bên tai không ngừng truyền tới tiếng gọi đầy lo lắng, Đồng Dư Bối dần dần tỉnh lại, cô bé lập tức cảm thấy đầu óc mơ hồ, toàn thân mệt mỏi. Một đôi tay ấm áp đặt lên trán Đồng Dư Bối, thấy Bối Bối mở mắt mới thở phào nhẹ nhõm “Bối bối, con làm mẹ sợ chết mất, đầu còn đau không, con ngủ cả ngày rồi đấy”.“Mẹ, Bối Bối nhức đầu quá” Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào nhăn lại, cánh tay bé bỏngmũm mĩm quơ loạn trong không trung, từng chỗ lỗi lõm trên mu bàn taythật đáng yêu.“Ngoan nào, Bối Bối bị sốt đấy mà, uống thuốc rồi sẽ không đau nữa” Mẹ cô bé đặt cánh tay nhỏ bé không nghe lời của Bối Bối vào trong chăn, trông thấy ánh mắt Bối Bối đảo khắp nơi, bà liền cười hỏi “Bối Bối đang tìm ba à? Mẹ vừa gọi điện thoại cho ba, ba con sẽ lập tức trở về, Bối Bối đừng sợ.”Bà Đồng nghĩ con có lẽ đã đói bụng “Bối bối, con ngủ cả ngày rồi, mẹ đã nấu cháo sò biển mà con thích nhất, mất khánhiều thời gian để ninh đó, mẹ sẽ bưng cháo tới cho con.” Vừa nói vừađắp thêm một cái chăn mỏng cho Bối Bối, sau đó bà mới xoay người đi vào Dư Bối cọ mặt vào chăn, chăn ga tràn ngập hương vị của ánh nắng mặt trời, rất trong lành, rất ấm áp, Bối Bối thích cảm giác chăn mềm mại được phơi dưới ánh mặt trời ấm áp. Đầu vẫncòn mơ hồ, ba cũng không ở đây, nhớ ba quá đi, ba mà ở đây thì ba sẽ hôn nhẹ Bối Bối để an ủi và để Bối Bối ngồi trên bụng ba đánh Đồng bưng một cái khay lớn đi vào, trên khay là một chén cháo sò biển nhỏ cùng một bình sữa mà Bối Bối hay dùng, Bối Bối tuy đã sớm cai sữa, nhưng cô bé vẫn không chịu cầm cốc uống nước, bà Đồng cũng muốn uốn nắn Bối Bối, nhưng mà mỗi khi Bối Bối ôm bình sữa thì con bé nhất quyết không buông, đôi mắt ửng hồng vô tội, bà cũng không đành lòng đành chiều con bé vậy, mọi người cũng quen thói cho nên đến bây giờ Bối Bối đã 6 tuổi vẫn còn bú Đồng đặt cái khay lên tủ đầu giường, cầm bình sữa thử độ ấm, thấy vừa đủ rồi mới đưa cho Đồng Dư Bối, bà nói “Bối Bối, uống nhiều sữa một chút để tăng thêm sức đề kháng. Uống xong rồi mẹ đút cháo cho con ăn”.Vừa đút cho Bối Bối gắng gượng ăn vài muỗng cháo sò thì bên ngoài có tiếng mở cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên, Bối Bối rùng mình chui vào trong chăn, cái mông nhỏ trong chăn chổng lên thật bước vào cửa là ông Đồng, ông có đôi mắt to với hàng lông mày rậm, cao1m85, ông mặc một bộ cảnh phục trông rất đẹp trai, tháng này thành phố S có một vị lãnh đạo mới được điều về từ thành phố H, vị lãnh đạo nàytinh thần rất hăng hái, gần 40 tuổi mới có được một cô con gái, cô bénày đương nhiên trở thành tiểu bảo bối của ông, ông mua một căn hộ khoảng 150 mét vuông ở thành phố S, sau khi sửa sang xong thì đưa Bôi Bối tới ở, chưa ở được 2 tuần thì Bối Bối lên cơn sốt, doạ ông Đồng sợ chết thuận tay cởi mũ cảnh sát đưa cho vợ đứng bên cạnh, rồi ngồi xuống mép giường, ông bế Đồng Dư Bối từ trong chăn ra, ôm vào trong lòng, đau thương nói “Bé con, đã đỡ chút nào chưa, cũng tại ba bận rộn, nên bé con vừa tỉnh cũng không nhìn thấy ba, bé con của ba có giận không ”.Bối Bối lầm bầm rồi vòng tay ôm lấy cổ ba, sau đó vùi mặt vào trong lòng ông, rầu rĩ gọi một tiếng “Ba ba”.Cơ thể của người đàn ông thoáng run “Bé con, ngoan, xem kìa ngay cả sứcnói chuyện cũng không có, buổi tối ba dẫn con ra ngoài ăn cơm, ba sẽ bồi bổ cho con thật khoẻ mạnh, được không”. Ông Đồng dè dặt thương lượngchọc Đồng Dư Bối phải nở nụ cười, rồi cô bé nặng nề gật Đồng nhìn thấy Bối Bối cười, cũng vui vẻ trêu ghẹo Đồng Dư Bối “Mẹ ghen tị quá, Bối Bối chỉ thích ba, không thích mẹ.”Đồng Dư Bối nghiêng đầu nhìn bà Đồng, khẩn trương nói “Bối Bối cũng thích mẹ”.“Được rồi được rồi, để Bối Bối ngủ tiếp đi, một lát nữa chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm”. Ông Đồng nhẹ nhàng vỗ lưng Đồng Dư Bối, bế cô bé đặt trên giường, Đồng Dư Bối không hề muốn đi ngủ một chút nào, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, nghe ông Đồng ngâm nga hát ru dỗ mình ngủ, Bối Bối nắm lấy tay ông Đồng thật chặt, giống như chỉ có như vậy mới mới khiến bé có cảm giác an một lúc lâu, ông Đồng cảm thấy tiếng hít thở của Bối Bối đã yên ổn, dường như con bé ngủ say thì ông mới nhỏ giọng nói chuyện với bà Đồng“Công việc thu xếp ổn thoả chưa, anh về sớm như vậy người khác sẽ không nói gì chứ?” bà Đồng hạ giọng Đồng vươn tay xoa khuôn mặt nhỏ bé của Bối Bối, “Không sao, anh nói với lão Vương rằng Bối Bối bị ốm, ông ta liền cho anh về luôn. Ôi, Bối Bối của anh bé bỏng như vậy, sức đề kháng cũng kém thế này, vừa chuyển đếnđây liền ngã bệnh, chẳng lẽ phong thuỷ có vấn đề?” Mỗi lần đụng đếnchuyện của Bối Bối thì đầu óc ông Đồng liền trở nên hồ đồ, bây giờ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của Bối Bối vì phát sốt, trong lòng ông không khỏi đau Đồng giúp ông Đồng thay cảnh phục, vừa vỗ vạt áo vừa nói “Đừng đoán mò, anh cũng mê tín hay sao, Bối Bối vừa tới chưa thích ứng là chuyện bình thường, qua một thời gian ngắn sẽ quen thôi”.Ông Đồng ngăn lại bàn tay đang phủi quần áo của bà Đồng “Bối bối đang ngủ đấy, đừng phủi, sẽ có bụi”. Bà Đồng treo quần áo lên giá, tiện thể dọn dẹp luôn cái bát nhỏ của Bối Bối.“Tĩnh Thừa, anh nói xem, có phải chúng ta chuyển vào đây sớm quá hay không,mẹ em nói nhà mới được trang hoàng tốt nhất saubốn tháng hẵng dọn vào ở, mà chúng ta thì chỉ vừa sửa sang được một tháng”, Dương Tiểu Phàn càngnghĩ càng cho rằng có thể đây là nguyên nhân làm cho Bối Bối phát sốt. Từ nhỏ sức khoẻ của Bối Bối rất tốt, cũng không bệnh gì, tại sao có thể đột nhiên thay đổi nơi ở thì ốm chứ.“Anh nghĩ nên mời người ta đến kiểm tra thử xem, nếu thật sự có chuyện gì,hai chúng ta mạnh khoẻ thì không sao cả, nhưng đừng để ảnh hưởng đến Bối Bối của anh.” Đồng Tĩnh Thừa cũng cảm thấy vợ nói có lý bèn vội vàng lấy di động gọi cho thư ký, nhờ anh ta mời người đến kiểm tra nhà mới.“Đúng rồi cứ kiểm tra cho chắc,hôm qua Bối Bối còn nói với em là phòng có mùi khó ngửi, trẻ con đối với những chuyện này rất nhạy cảm, Bối Bối chắc không nói sai đâu”, trong lòng Dương Tiểu Phàn cho rằng Bối Bối tuyệt đối không nói chồng lại tán gẫu vài chuyện riêng tư, thấy thời gian không còn sớmliền cùng nhau sửa sang thu dọn mọi thứ xuống dưới, Dương Tiểu Phàn đemhành lý chuyển vào phòng ngủ của Bối Bối, những thứ này đều là của cô Tiểu Phàn rất thích diện cho con gái mình, cũng không tiếc mua cho Bối Bối này nọ, trước tiên là dọn dẹp hành lý tiện thể đếm giày, riêng giày dép mùa xuân của con bé đã hơn hai mươi đôi. Bối Bối lớn lên xinh đẹp, mắt hai mí to tròn, con ngươi đen láy giống như đeoáp tròng, khuôn mặt tròn trịa nhỏ nhắn mũm mĩm ai nhìn cũng đều muốnnựng vài cái, đặc biệt là lỗ tai Bối Bối, phần trên nhọn giống hệt tiểu tinh linh, khi dẫn Bối Bối đi trên đường mọi người đều quay đầu lại Tiểu Phàn mở một shop quần áo tên là “Love Baby”, kiểu chữ Rome màu đen kết hợp với nền xanh da trời, đơn giản lại đẹp, cửa hàng trang hoàngtheo phong cách dân dã, quần áo trong cửa hàng đều được nhập từ Hànquốc, đi kèm quần áo là vô số phụ kiện đẹp mắt, điện thoại kiểu retro,từng chiếc giá quần áo, từng chiếc cửa kính nhỏ đều được sơn màu xanh da trời, sau đó treo một cái rèm kiểu công chúa hình gấu Teddy mà Bối Bối yêu thích. Không tính tới chi phí trang hoàng cửa hàng thì “LoveBaby”của Dương Tiểu Phàn làm ăn vô cùng tốt, bà cũng xây dựng chế độ hội viên, rất nhiều người hâm mộ tiếng tăm mà đến Love Baby, sau đó trởthành khách hàng quen thuộcSau khi Love Baby đi vào quỹ đạo,Dương Tiểu Phàn liền tìm vài chị em hợp ý lập thành một hội, sau đó mởthêm 2 chi nhánh ở thành phố H. Lần này, chồng được điều tới thành phố S làm cục trưởng công an, Dương Tiểu Phàn liền từ bỏ chuyện làm ăn đểtheo chồng, bà còn chuẩn bị khỏa sát và mở lại chi nhánh cửa hàng LoveBaby tại thành phố dọn quần áo cho Bối Bối xong xuôi thì đã 5 giờ hơn, bà đánh thức Bối Bối dậy, để cùng cả nhà chuẩn bị ra ngoài ăn cơm.“Mẹ, con muốn mặc bộ màu đỏ kia.” Dương Tiểu Phàn cầm chiếc váy satanh mỏng màu đỏ thay cho Bối Bối, lại sợ buổi tối Bối Bối lạnh nên mặc thêm cho con một chiếc áo lót bên trong màu đen, rồi đi vào chân Bối Bối một đôi giày da đen phối với ngọc trai trắng, càng nhìn càng thấy con bé thật xinh đẹp, bà không nhịn được hôn Bối Bối hai Bối cũng cười hì hì hôn lại mẹ, bĩu môi nói “Con yêu mẹ nhất ”. Dương Tiểu Phàn vuốt mái tóc dài, mượt mà của Bối Bối,búi tóc cho Bối Bối thành cây nấm, cài thêm cái nơ con bướm màu đỏ cho Bối Bối, trông cô bé chẳng khác gì một tiểu thiên khi Bối Bối ăn mặc thật đẹp, liền chạy ào ra ngoài tìm ba, “Ba, ba nhanh lên, mau đến xem cục cưng của ba có đẹp không”.Đồng Tĩnh Thừa nghe thấy tiếng hét của Bối Bối, vội vàng từ thư phòng đi ra, thấy bối bối liền ôm lấy giơ lên cao “Bối Bối của ba thật xinh đẹp, con là tiểu công chúa xinh đẹp nhất thế giới”, vừa nói vừa cọ ria mép lên khuôn mặt nhỏ bé của Bối Bối, làm cho cô bé cười sằng Tiểu Phàn thay quần áo xong đi ra đỡ lấy Bối Bối “Hai ngươi đừng làm ồn nữa, Bối Bối vừa thay quần áo đấy, coi chừng làm bẩn váy con” Đồng Tĩnh Thừa sửa sang váy lại cho Bối Bối rồi vung tay lên,”Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.” ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết Tác giả Sa Gia Tiểu Bối​ Chuyển ngữ Colin Beta Vin Bìa Colin​ Trong muôn vạn người lại có bé. bé ấy được chiều chuộng, bé ấy luôn rạng rỡ. Nhìn có vẻ chẳng có gì chông gai, nhưng bạn từng thấy có trưởng thành nào mà trải qua những vấp ngã chưa? Đây là câu chuyện ngôn tình - Nhật Ký Trưởng Thành Của Tiểu Bối , xa xưa về quá trình trưởng thành của bé ấy. Từ thuở bé được cậu thiếu niên nọ nhất kiến chung tình, lòng che chở .. chàng trầm mặc, ít tựa như núi băng gặp phải Tiểu Bối đáng . Vì vậy… nhật ký trưởng thành tràn đầy hạnh phúc của Tiểu Bối tại Sa gia bắt đầu. ly sắc và linhdiep17 thích bài này. Chương 1 Bối Bối Ngã Bệnh “Bối bối! Bối bối!” Bên tai ngừng truyền tới tiếng gọi đầy lo lắng, Đồng Dư Bối dần dần tỉnh lại, bé lập tức cảm thấy đầu óc mơ hồ, toàn thân mệt mỏi. đôi tay ấm áp đặt lên trán Đồng Dư Bối, thấy Bối Bối mở mắt mới thở phào nhõm “Bối bối, con làm mẹ sợ chết mất, đầu còn đau , con ngủ cả ngày rồi đấy”. “Mẹ, Bối Bối nhức đầu quá” Khuôn mặt nhắn hồng hào nhăn lại , cánh tay bé bỏng mũm mĩm quơ loạn trong trung, từng chỗ lỗi lõm mu bàn tay đáng . “Ngoan nào, Bối Bối bị sốt đấy mà, uống thuốc rồi đau nữa” Mẹ bé đặt cánh tay bé nghe lời của Bối Bối vào trong chăn, trông thấy ánh mắt Bối Bối đảo khắp nơi, bà liền cười hỏi “Bối Bối tìm ba à? Mẹ vừa gọi điện thoại cho ba, ba con lập tức trở về, Bối Bối đừng sợ.” Bà Đồng nghĩ con có lẽ đói bụng “Bối bối, con ngủ cả ngày rồi, mẹ nấu cháo sò biển mà con thích nhất, mất khá nhiều thời gian để ninh đó, mẹ bưng cháo tới cho con.” Vừa vừa đắp thêm cái chăn mỏng cho Bối Bối, sau đó bà mới xoay người vào bếp. Đồng Dư Bối cọ mặt vào chăn, chăn ga tràn ngập hương vị của ánh nắng mặt trời, rất trong lành, rất ấm áp, Bối Bối thích cảm giác chăn mềm mại được phơi dưới ánh mặt trời ấm áp. Đầu vẫn còn mơ hồ, ba cũng ở đây, nhớ ba quá , ba mà ở đây ba hôn Bối Bối để an ủi và để Bối Bối ngồi bụng ba đánh trống. Bà Đồng bưng cái khay lớn vào, khay là chén cháo sò biển cùng bình sữa mà Bối Bối hay dùng, Bối Bối tuy sớm cai sữa, nhưng bé vẫn chịu cầm cốc uống nước, bà Đồng cũng muốn uốn nắn Bối Bối, nhưng mà mỗi khi Bối Bối ôm bình sữa con bé nhất quyết buông, đôi mắt ửng hồng vô tội, bà cũng đành lòng đành chiều con bé vậy, mọi người cũng quen thói cho nên đến bây giờ Bối Bối 6 tuổi vẫn còn bú bình. Bà Đồng đặt cái khay lên tủ đầu giường, cầm bình sữa thử độ ấm, thấy vừa đủ rồi mới đưa cho Đồng Dư Bối, bà “Bối Bối, uống nhiều sữa chút để tăng thêm sức đề kháng. Uống xong rồi mẹ đút cháo cho con ăn”. Vừa đút cho Bối Bối gắng gượng ăn vài muỗng cháo sò bên ngoài có tiếng mở cửa, tiếng bước chân dồn dập vang lên, Bối Bối rùng mình chui vào trong chăn, cái mông trong chăn chổng lên cao. Người bước vào cửa là ông Đồng, ông có đôi mắt to với hàng lông mày rậm, cao 1m85, ông mặc bộ cảnh phục trông rất đẹp trai, tháng này thành phố S có vị lãnh đạo mới được điều về từ thành phố H, vị lãnh đạo này tinh thần rất hăng hái, gần 40 tuổi mới có được con , bé này đương nhiên trở thành tiểu bảo bối của ông, ông mua căn hộ khoảng 150 mét vuông ở thành phố S, sau khi sửa sang xong đưa Bôi Bối tới ở, chưa ở được 2 tuần Bối Bối lên cơn sốt, doạ ông Đồng sợ chết khiếp. Ông thuận tay cởi mũ cảnh sát đưa cho vợ đứng bên cạnh, rồi ngồi xuống mép giường, ông bế Đồng Dư Bối từ trong chăn ra, ôm vào trong lòng, đau thương “Bé con, đỡ chút nào chưa, cũng tại ba bận rộn, nên bé con vừa tỉnh cũng nhìn thấy ba, bé con của ba có giận ” . Bối Bối lầm bầm rồi vòng tay ôm lấy cổ ba, sau đó vùi mặt vào trong lòng ông, rầu rĩ gọi tiếng “Ba ba” . Cơ thể của người đàn ông thoáng run “Bé con, ngoan, xem kìa ngay cả sức chuyện cũng có, buổi tối ba dẫn con ra ngoài ăn cơm, ba bồi bổ cho con khoẻ mạnh, được ” . Ông Đồng dè dặt thương lượng chọc Đồng Dư Bối phải nở nụ cười, rồi bé nặng nề gật đầu. Bà Đồng nhìn thấy Bối Bối cười, cũng vui vẻ trêu ghẹo Đồng Dư Bối “Mẹ ghen tị quá, Bối Bối chỉ thích ba, thích mẹ.” Đồng Dư Bối nghiêng đầu nhìn bà Đồng, khẩn trương “Bối Bối cũng thích mẹ” . “Được rồi được rồi, để Bối Bối ngủ tiếp , lát nữa chúng ta cùng ra ngoài ăn cơm” . Ông Đồng nhàng vỗ lưng Đồng Dư Bối, bế bé đặt giường, Đồng Dư Bối hề muốn ngủ chút nào, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, nghe ông Đồng ngâm nga hát ru dỗ mình ngủ, Bối Bối nắm lấy tay ông Đồng chặt, giống như chỉ có như vậy mới mới khiến bé có cảm giác an toàn. Qua lúc lâu, ông Đồng cảm thấy tiếng hít thở của Bối Bối yên ổn, dường như con bé ngủ say ông mới giọng chuyện với bà Đồng “Công việc thu xếp ổn thoả chưa, về sớm như vậy người khác gì chứ?” bà Đồng hạ giọng hỏi. Ông Đồng vươn tay xoa khuôn mặt bé của Bối Bối, “ sao, với lão Vương rằng Bối Bối bị ốm, ông ta liền cho về luôn. Ôi, Bối Bối của bé bỏng như vậy, sức đề kháng cũng kém thế này, vừa chuyển đến đây liền ngã bệnh, chẳng lẽ phong thuỷ có vấn đề?” Mỗi lần đụng đến chuyện của Bối Bối đầu óc ông Đồng liền trở nên hồ đồ, bây giờ nhìn khuôn mặt nhắn ửng hồng của Bối Bối vì phát sốt, trong lòng ông khỏi đau đớn. Bà Đồng giúp ông Đồng thay cảnh phục, vừa vỗ vạt áo vừa “Đừng đoán mò, cũng mê tín hay sao, Bối Bối vừa tới chưa thích ứng là chuyện bình thường, qua thời gian ngắn quen thôi” . Ông Đồng ngăn lại bàn tay phủi quần áo của bà Đồng “Bối bối ngủ đấy, đừng phủi, có bụi” . Bà Đồng treo quần áo lên giá, tiện thể dọn dẹp luôn cái bát của Bối Bối. “Tĩnh Thừa, xem, có phải chúng ta chuyển vào đây sớm quá hay , mẹ em nhà mới được trang hoàng tốt nhất saubốn tháng hẵng dọn vào ở, mà chúng ta chỉ vừa sửa sang được tháng”, Dương Tiểu Phàn càng nghĩ càng cho rằng có thể đây là nguyên nhân làm cho Bối Bối phát sốt. Từ sức khoẻ của Bối Bối rất tốt, cũng bệnh gì, tại sao có thể đột nhiên thay đổi nơi ở ốm chứ. “ nghĩ nên mời người ta đến kiểm tra thử xem, nếu có chuyện gì, hai chúng ta mạnh khoẻ sao cả, nhưng đừng để ảnh hưởng đến Bối Bối của .” Đồng Tĩnh Thừa cũng cảm thấy vợ có lý bèn vội vàng lấy di động gọi cho thư ký, nhờ ta mời người đến kiểm tra nhà mới. “Đúng rồi cứ kiểm tra cho chắc,hôm qua Bối Bối còn với em là phòng có mùi khó ngửi, trẻ con đối với những chuyện này rất nhạy cảm, Bối Bối chắc sai đâu”, trong lòng Dương Tiểu Phàn cho rằng Bối Bối tuyệt đối dối. Vợ chồng lại tán gẫu vài chuyện riêng tư, thấy thời gian còn sớm liền cùng nhau sửa sang thu dọn mọi thứ xuống dưới, Dương Tiểu Phàn đem hành lý chuyển vào phòng ngủ của Bối Bối, những thứ này đều là của bé. Dương Tiểu Phàn rất thích diện cho con mình, cũng tiếc mua cho Bối Bối này nọ, trước tiên là dọn dẹp hành lý tiện thể đếm giày , riêng giày dép mùa xuân của con bé hơn hai mươi đôi. Bối Bối lớn lên xinh đẹp, mắt hai mí to tròn, con ngươi đen láy giống như đeo áp tròng, khuôn mặt tròn trịa nhắn mũm mĩm ai nhìn cũng đều muốn nựng vài cái, đặc biệt là lỗ tai Bối Bối, phần nhọn giống hệt tiểu tinh linh, khi dẫn Bối Bối đường mọi người đều quay đầu lại nhìn. Dương Tiểu Phàn mở shop quần áo tên là “Love Baby”, kiểu chữ Rome màu đen kết hợp với nền xanh da trời, đơn giản lại đẹp, cửa hàng trang hoàng theo phong cách dân dã, quần áo trong cửa hàng đều được nhập từ Hàn quốc, kèm quần áo là vô số phụ kiện đẹp mắt, điện thoại kiểu retro, từng chiếc giá quần áo, từng chiếc cửa kính đều được sơn màu xanh da trời, sau đó treo cái rèm kiểu công chúa hình gấu Teddy mà Bối Bối thích. tính tới chi phí trang hoàng cửa hàng “Love Baby”của Dương Tiểu Phàn làm ăn vô cùng tốt, bà cũng xây dựng chế độ hội viên, rất nhiều người hâm mộ tiếng tăm mà đến Love Baby, sau đó trở thành khách hàng quen thuộc Sau khi Love Baby vào quỹ đạo, Dương Tiểu Phàn liền tìm vài chị em hợp ý lập thành hội, sau đó mở thêm 2 chi nhánh ở thành phố H. Lần này, chồng được điều tới thành phố S làm cục trưởng công an, Dương Tiểu Phàn liền từ bỏ chuyện làm ăn để theo chồng, bà còn chuẩn bị khỏa sát và mở lại chi nhánh cửa hàng Love Baby tại thành phố S. Thu dọn quần áo cho Bối Bối xong xuôi 5 giờ hơn, bà đánh thức Bối Bối dậy, để cùng cả nhà chuẩn bị ra ngoài ăn cơm. “Mẹ, con muốn mặc bộ màu đỏ kia .” Dương Tiểu Phàn cầm chiếc váy satanh mỏng màu đỏ thay cho Bối Bối, lại sợ buổi tối Bối Bối lạnh nên mặc thêm cho con chiếc áo lót bên trong màu đen, rồi vào chân Bối Bối đôi giày da đen phối với ngọc trai trắng, càng nhìn càng thấy con bé xinh đẹp, bà nhịn được hôn Bối Bối hai cái. Bối Bối cũng cười hì hì hôn lại mẹ, bĩu môi “Con mẹ nhất ” . Dương Tiểu Phàn vuốt mái tóc dài, mượt mà của Bối Bối, búi tóc cho Bối Bối thành cây nấm, cài thêm cái nơ con bướm màu đỏ cho Bối Bối, trông bé chẳng khác gì tiểu thiên sứ. Sau khi Bối Bối ăn mặc đẹp, liền chạy ào ra ngoài tìm ba, “Ba, ba nhanh lên, mau đến xem cục cưng của ba có đẹp ” . Đồng Tĩnh Thừa nghe thấy tiếng hét của Bối Bối, vội vàng từ thư phòng ra, thấy bối bối liền ôm lấy giơ lên cao “Bối Bối của ba xinh đẹp, con là tiểu công chúa xinh đẹp nhất thế giới”, vừa vừa cọ ria mép lên khuôn mặt bé của Bối Bối, làm cho bé cười sằng sặc. Dương Tiểu Phàn thay quần áo xong ra đỡ lấy Bối Bối “Hai ngươi đừng làm ồn nữa, Bối Bối vừa thay quần áo đấy, coi chừng làm bẩn váy con” Đồng Tĩnh Thừa sửa sang váy lại cho Bối Bối rồi vung tay lên,” thôi, chúng ta ăn cơm.” ly sắc và linhdiep17 thích bài này. Chương 2 Bối Bối Có Trai Đồng Tĩnh Thừa đậu xe ở trước cửa “Nhà hàng hạnh phúc” liền có bảo vệ nhanh chóng chạy lại mở cửa xe, Đồng Tĩnh Thừa đưa chìa khóa cho bảo vệ rồi tay ôm Bối Bối tay đắt Dương Tiểu Phàn vào trong. Dương Tiểu Phàn mới 29 tuổi, bà và Đồng Tĩnh Thừa cũng xem như chồng già vợ trẻ, bà rất xinh đẹp lại vừa biết cách ăn mặc, sợi dây cuốn tóc buông bờ vai, áo sơ mi kết hợp với áo len vintage thêu hoa cộng thêm chân váy hoa dài, vừa bước vào nhà hàng bọn họ hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người, chỉ có điều những ánh mắt này đều đặt người Bối Bối, thầm khen ngợi bé này giống thiên sứ . Cả nhà định tới phòng vip, nhưng chưa được mấy bước, ông Đồng lại gặp được bạn học cũ. “Ông Đồng hả, nghe ông được điều tới đây, tôi còn định hai hôm nữa gặp ông đó.” Sa Hạo Khang vừa vỗ vai ông Đồng vừa “Đây là Bối Bối đúng , xinh xắn quá, nào có thô kệch giống ông, may mà con bé giống em dâu, ha ha” . Đôi mắt Bối Bối mở to tò mò nhìn ông chú này, Sa Hạo Khang thấy Bối Bối chăm chú nhìn mình trong lòng vui vẻ, ông bế Bối Bối lên. Đồng Tĩnh Thừa gặp bạn học cũ cũng rất xúc động, mọi người đều bận rộn ở những thành phố khác nhau với công việc riêng, mấy năm rồi chưa gặp nhau, nghe ông bạn này vừa thăng chức thành phó giám đốc, ông lòng mừng cho bạn. Vì vậy Sa Hạo Khang liền mời mọi người cùng nhau ăn cơm, Sa Hạo Khang đến nhà hàng trước, vợ ông gọi món ăn còn ông ra ngoài vệ sinh, ngờ lại gặp được bạn học cũ, ông ôm Bối Bối về phòng vip của mình, vừa mở cửa liền la lên “Ngô Thiến, phải em luôn muốn có đứa con sao, xem này, bế về cho em nè” . Vợ Sa Hạo Khang là Ngô Thiến, vừa tròn bốn mươi tuổi nhưng bà chăm sóc nhan sắc rất tốt, xem thực đơn bà ngẩng đầu lên, thấy chồng bế bé giống như búp bê trong tay, bà định hỏi xem là ai thấy vợ chồng Đồng Tĩnh Thừa bước vào, bà liền kéo con trai đứng lên chào đón. Lúc này Bối Bối mới để ý rằng trong phòng còn có người, bé nhìn chằm chằm trai kia, bé cảm thấy trai này là đẹp mắt, mũi đẹp, tóc xoăn tự nhiên, thích đấy. Bối Bối sợ người lạ, bé vươn cánh tay bé mũm mĩm kéo tóc trai. Bối Bối vừa bước vào Sa Nghị trông thấy bé, rất khó để miêu tả cảm giác của khi nhìn Bối Bối, chỉ cảm thấy sống đời này 14 năm cũng chưa gặp qua bé nào đáng hơn Bối Bối, bé mặc váy satin mỏng đỏ thẫm giống như con búp bê hạnh phúc. Bối Bối ngồi trong tay ba , Sa Nghị đột nhiên có chút ghen tỵ, muốn người khác chạm vào bé con thiên sứ. Thấy bàn tay bé của Bối Bối vươn về phía mình, Sa Nghị liền nắm chặt rồi chăm chú, dịu dàng nhìn Bối Bối. Giờ người lớn mới phát động tác mờ ám của hai đứa trẻ, Sa Hạo Khang thấy con mình nhìn chằm chằm Bối Bối liền thẳng thắn cười “Nhìn con kìa, bình thường lạnh lùng chẳng thèm quan tâm tới ai, hôm nay xem ra Bối Bối có thể khống chế con được rồi, rồi xem con còn kiêu ngạo , ha ha”. Sa Nghị thèm để ý tới lời chế nhạo của ba, nhưng lại quay ra chào ba Bối Bối. Lúc hai nhà ngồi vào bàn, Bối Bối la hét muốn được ngồi cùng trai, Dương Tiểu Phàn yên lòng liền ôm Bối Bối tới ngồi cạnh Sa Nghị nhưng Bối Bối lại chịu, giãy dụa muốn mình ghế cơ. “Để cho bọn ngồi cùng nhau , sao đâu, Sa Nghị chăm sóc Bối Bối “, Ngô Thiến mở lời giải vây, bà rất thích bé hoạt bát đáng này, Sa Nghị nghe mẹ như vậy cũng gật đầu mạnh, còn đưa tay tiếp lấy Bối Bối từ tay mẹ bé rồi buộc yếm lên cổ giúp Bối Bối. Từ trước đến giờ, Bối Bối chưa từng tiếp xúc với trai nào lớn tuổi như , bình thường ngoài ba mẹ bé chỉ hay chơi với bảo mẫu, sau đó là ông bà nội, bé tò mò sờ sờ ngón tay giúp mình buộc yếm, lại còn bỏ vào trong miệng cắn cái, cảm thấy thể ăn được liền nhè ra, sau đó cho ngón tay của mình vào miệng mút. Sa Nghị cảm giác khi ngón tay mình bị đầu lưỡi nhắn của Bối Bối liếm quanh vòng trái tim cũng muốn tan ra, sợ Bối Bối cắn ngón tay mất vệ sinh ngã bệnh, chàng vội vàng “Bối bối đừng cắn ngón tay đau bụng đó ”. Đồng Tĩnh Thừa gặp lại bạn cũ sau nhiều năm liên lạc đương nhiên có rất nhiều chuyện để , thoải mái vừa ăn uống vừa tán gẫu, Dương Tiểu Phàn ngồi cạnh Ngô Thiến, hai người phụ nữ cũng phải lần đầu tiên gặp nhau, lần đầu gặp là trước khi sinh Bối Bối. Bối Bối nhìn ngón tay toàn nước bọt của mình rồi nhân lúc mọi người chú ý đưa vào miệng Sa Nghị, còn cười ha hả “Cho ăn nè, như thế Bối Bối bị đau” . Sa Nghị buồn cười cầm giấy ăn lau sạch bàn tay bé của Bối Bối, rồi đưa lên miệng hôn hai cái “Bối Bối nhà trẻ chưa” Sa Nghị hỏi “Em thích nhà trẻ” vừa nhắc tới nhà trẻ Bối Bối liền cau mày, bé thích các bạn ở nhà trẻ lúc nào cũng nhéo mặt mình, lại còn làm bẩn quần áo của mình nữa, ai giữ gìn sạch phải là đứa bé ngoan. Ở thành phố H, Bối Bối thường được bà nội trông. Bà nội nỡ để đứa trẻ còn như vậy nhà trẻ, bà sợ Bối Bối thích ứng được, sợ con bé bị ăn hiếp, bình thường rất hay xảy ra tình trạng, bà vừa tiễn Bối Bối vào nhà trẻ lập tức liền đón Bối Bối ra. Về sau người nhà thống nhất, Bối Bối còn bé, hơn nữa ông nội cũng là giáo sư đại học có thể dạy vỡ lòng cho Bối Bối tại gia, thế là bắt Bối Bối phải nhà trẻ nữa. “Vậy Bối Bối cho nghe xem bình thường Bối Bối thích làm gì?” Bối Bối vừa thấy có người bằng lòng nghe bé kể chuyện lập tức tràn đầy sức sống, vội vàng vịn ghế, muốn đứng đùi Sa Nghị, Sa Nghị liền ôm Bối Bối đặt lên đùi mình. Hai người mặt đối mặt, Bối Bối vừa nghịch nút áo sơ mi của Sa Nghị vừa “Bối Bối thích Teddy, có biết Teddy , chính là bé gấu đó. Đại Hoàng nhà em màu vàng nhé, nó là cùa chú út tặng em, nó to như vậy nè” . Bối Bối còn vui sướng khoa tay múa chân “Bối bối còn thích chó con nữa, chỉ chó con thôi chứ thích chó lớn vì chó lớn biết cắn người. Em cho nè, cái ông ở dưới nhà em nuôi con chó to lắm, hễ thấy Bối Bối là nó lại nhào vào, ông nó thích em nên mới nhào vào người em nhưng em lại thích nó, thích nó ?” Sa Nghị nhìn Bối Bối bĩu môi đáng , thấy Bối Bối hỏi liền đáp “Nó làm Bối Bối ngã , cũng thích nó” . “Hì hì, cũng thích chó con à. Nhà dì Hai có con chó con rất đáng , nó còn biết làm nũng với Bối Bối, nhưng mà mẹ lại cho em nuôi.” xong, Bối Bối bĩu môi, lại còn nghiêng đầu kéo váy mẹ “Mẹ, về nhà mẹ cho con xem Chú hổ khéo léo’ nhá”. Bối Bối rất thích xem “Chú hổ khéo léo”, nhất là mấy bé thỏ, ông bà Đồng cũng thấy nội dung của chương trình hoạt hình này tệ, có thể bồi dưỡng cho Bối Bối những thói quen tốt, vì thế liền mua cho con trọn bộ “ Chú hổ khéo léo”. Dương Tiểu Phàn chuyện vui vẻ với Ngô Thiến, Ngô Thiến đối với thành phố S rất quen thuộc, còn Dương Tiểu Phàn muốn mở chi nhánh ở đây, nên bà đưa ra rất nhiều đề xuất, còn hứa cùng với Dương Tiểu Phàn. Ngô Thiến là giáo viên ngữ văn cấp 2 nên khá rảnh rỗi. Dương Tiểu Phàn nghe thấy con hỏi đáp vài câu, rồi lấy chiếc bình sữa từ trong túi ra, sau đó hỏi Bối Bối “Con khát nước , mẹ lấy nước trái cây cho con uống nhé?” Bối Bối khá nhiều nên khô cả miệng, bé bèn giục mẹ mau lấy nước trái cây cho mình, Sa Nghị chuẩn bị ra ngoài phòng tìm nhân viên phục vụ nên gọi bà Đồng “Dì ơi, để con cho” . Bối Bối thấy Sa Nghị định ra ngoài nên cũng muốn theo “Mẹ, con cũng nữa “ ly sắc và linhdiep17 thích bài này. Chương 3 Bối Bối Bệnh Viện Sa Nghị dắt Bối Bối, tay cầm bình sữa tìm nhân viên phục vụ, trong lúc nhân viên phục vụ lấy nước, dẫn Bối Bối vào trong đại sảnh, nơi nuôi rất nhiều loại cá để ngắm nghía. Hôm nay Bối Bối thấy chơi vui, trai rất tốt với bé, sau này Bối Bối cũng thương trai như vậy. “ trai, em thích ” Sa Nghị đột nhiên nghe Bối Bối vậy, nơi đáy mắt lóe lên tia sáng, nhìn Bối Bối.”Bối Bối phải luôn thích , được thích cậu bé nào khác nghe ?” . Bối Bối bị ánh mắt sáng lấp lánh của Sa Nghị mê hoặc liền gật đầu phụ họa “Bối bối chỉ thích thôi” . Sau khi ăn xong, ông Đồng và ông Sa đều uống khá nhiều, hai người mặt đỏ gay gắt, lảo đảo ôm nhau ra ngoài, sau đó đành gọi hai tài xế tới đón về. Khi chuẩn bị về, Bối Bối nỡ xa trai, bé ôm lấy cổ buông, Ngô Thiến thấy Bối Bối thích con trai mình bèn trêu ghẹo “Bối Bối thích trai như thế , vậy sau này con làm vợ trai nhé” . Bối Bối hỏi “Vợ là cái gì ạ?” Ngô Thiến dụ dỗ Bối Bối “Vợ có nghĩa là từ nay về sau trai chỉ đối xử tốt với Bối Bối, mua rất nhiều đồ ăn ngon và chỉ nghe lời con thôi.” Bối Bối nhìn Sa Nghị, ngượng ngùng gật đầu, bé hưng phấn “Con muốn làm vợ của ” Đồng Tĩnh Thừa nghe con bảo bối muốn làm vợ người ta liền tỉnh táo, la hét “Cục cưng của tôi đâu rồi, tôi nghe thấy cục cưng muốn làm vợ người ta, được, bé cưng thể giao cho ai cả, thể.” Dương Tiểu Phàn nghe chồng nhảm bật cười gõ đầu ông Đồng cái, say tới vậy còn muốn tìm con bảo bối, đúng là đáng giận. Vài ngày sau, bà Đồng và Ngô Thiến hẹn nhau tới đường Hongkong để xem địa điểm, ở thành phố S, Love Baby vào quỹ đạo khá nhanh, địa điểm tìm được là căn nhà hai tầng khoảng 130mét vuông, nằm cách trung tâm thành phố xa, bố trí nội thất cả hai tầng vừa khéo hợp với ý muốn mở rộng thị trưởng thời trang trẻ em của Dương Tiểu Phàn. Có khá nhiều người thường xuyên hỏi Dương Tiểu Phàn bí quyết phối đồ của Bối Bối, từ lâu, bà sớm có ý định kinh doanh cả trang phục nữ cùng với quần áo trẻ em để đáp ứng nhu cầu của các bà mẹ. Dương Tiểu Phàn vừa mới ký hợp đồng cùng chủ nhà và cũng thanh toán 2 năm tiền thuê, bà còn mời cả công ty nội thất ở thành phố H tới lắp đặt, buổi chiều công ty nội thất từ thành phố H mới tới, bà Đồng chợt nhận được điện thoại của chồng, ông vô cùng lo lắng hỏi Dương Tiểu Phàn “Bối Bối của chúng ta ở đâu?” “Con bé ở nhà chị Ngô, em và chị Ngô xem cửa hàng, đúng rồi, lão Đồng à, em ký hợp đồng rồi, 2 tháng nữa là có thể. . . . .” Dương Tiểu Phàn còn chưa xong, ông Đồng nóng nảy “Thời gian này để Bối Bối ở nhà Sa Hạo Khang , người của cục quản lý môi trường vừa đến kiểm tra nhà mới của chúng ta, họ phát lượng formaldehyde vượt chỉ tiêu 4 lần, thể cho trẻ con ở được” . *Do nhựa fomanđêhít được sử dụng nhiều trong các vật liệu như gỗ dán, thảm, và xốp cách điện cũng như do các nhựa này thải fomanđêhít ra rất chậm theo thời gian nên fomanđêhít là trong các chất gây ô nhiễm khí trong nhà. Ở nồng độ 0,1 mg/kg khí, việc hít thở phải fomanđêhít có thể gây ra các kích thích mắt và màng nhầy, làm chảy nước mắt, đau đầu, cảm giác nóng trong cổ họng và khó thở. Dương Tiểu Phàn nghe chồng vậy cũng thấy việc nghiêm trọng “Bối Bối ở nhà mới được nửa tháng , con bé sao chứ”, lúc này ông Đồng vẫn còn tỉnh táo đáp “Lát nữa em dẫn Bối Bối bệnh viện kiểm tra xem, phải thử máu nữa” . Cúp điện thoại, Dương Tiểu Phàn vội vàng với Ngô Thiến rằng mình muốn đến nhà chị đón Bối Bối. Ngô thiến thấy Dương Tiểu Phàn gấp gáp tới nỗi quên cả cửa hàng, vửa rồi bọn họ mới chọn được vật liệu trang trí cửa hàng, chốc nữa có người đưa tới, giờ có ai trông cửa hàng sao được. “Em đừng vội, chị gọi cho lão Sa để lão sai người lái xe đưa Bối Bối , phải Sa Nghị cũng ở nhà sao, để cho nó cùng, sao đâu, cửa hàng em có ai trông sao được.” Dương Tiểu Phàn thể làm gì khác ngoài cám ơn Ngô Thiến ngớt, nhưng bà vẫn yên tâm, bà sợ Bối Bối ầm ĩ chịu bệnh viện vì nơi mà con bé sợ nhất là bệnh viện, vừa đến liền khóc, do đó bà bảo Ngô Thiến gọi điện thoại cho Bối Bối. “Alo mẹ à, mẹ muốn đến đón con à, nhưng con muốn về”. Nghe thấy giọng ngọt ngào của con , Dương Tiểu Phàn càng khẩn trương hơn “Cục cưng ngoan, con phải nghe lời . Buổi tối mẹ tới đón con ngay, lát nữa có chú đón con bệnh viện” . Bối bối vừa nghe thấy mẹ mình phải tới bệnh viện bèn kêu “Con bệnh viện đâu, con bị đau mà” . Dương Tiểu Phàn buộc lòng kiên nhẫn “Mẹ bắt con tiêm đâu, mẹ chỉ muốn kiểm tra thử thôi, phòng của con có thứ xấu xa, mẹ sợ nó làm Bối Bối bị thương, vì thế con kiểm tra chút thôi được . Bối Bối mà nghe lời mẹ dẫn con ăn ở nhà hàng Kuharashi nhé , phải Bối Bối đòi tới đó ăn sao”, trong điện thoại truyền tới tiếng khóc của Bối Bối. lát sau, đầu dây bên kia vang lên giọng “Chào dì Dương, con là Sa Nghị” . Qua điện thoại, Dương Tiểu Phàn kể cho Sa Nghị chuyện xảy ra, sau đó liên tục dặn dò Sa Nghị giúp bà dỗ dành Bối Bối, dù thế nào cũng phải đưa Bối Bối kiểm tra, Sa Nghị chỉ “Con biết rồi, dì yên tâm” . Sa Nghị cúp điện thoại, Bối Bối vẫn còn khóc nức nở trong lòng , vừa khóc còn vừa thổi bong bóng “Em bệnh viện, Bối Bối có bệnh”. Sáng sớm dì Dương đưa Bối Bối đến nhà khiến vô cùng mừng rỡ. Hôm nay Bối Bối mặc chiếc áo váy sọc thẳng, bên ngoài khoác thêm áo len hoa màu đen, bên dưới mặc quần bò phối với giày vải trắng, trông bé chẳng khác gì búp bê từ trong truyện tranh bước ra. Bối bối vừa bước vào nhà, thấy Sa Nghị gọi to “ trai”, Sa Nghị mừng vì Bối Bối chưa quên mình. Giờ nhìn bé con ngả vai mình rơi lệ với bộ dáng cực kỳ đáng thương, lần đầu tiên Sa Nghị cảm thấy khỏ xử, nhưng mà Bối Bối nhất định phải bệnh viện, muốn vì mình nhất thời mềm lòng mà khiến Bối Bối ốm nặng hơn. “Bối Bối, phải tiêm đâu chỉ là kiểm tra sức khỏe thôi, đứa trẻ nào cũng phải kiểm tra mà, cùng em”. Sa Nghị vuốt ve mái tóc dài của Bối Bối, hôm nay bé buộc tóc, mái tóc dài thả vai vô cùng nữ tính. Bối Bối ngẩng đầu, vừa sờ mặt Sa Nghị vừa “ gạt em đấy chứ?” Sa Nghị dúi đầu vào mái tóc của Bối Bối, mùi dầu gội đầu hương trái cây tỏa ra, thầm hít sâu hơi “ sao có thể lừa Bối Bối được, tiêm, chỉ là giống như bị muỗi chích cái” . Ông Sa nghe Bối Bối phải đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe bèn vội vàng liên hệ với ông bạn cũ làm bác sĩ, sau đó sai Thư ký về đón Bối Bối và Sa Nghị. Đến bệnh viện, Sa Nghị dắt Bối Bối thẳng đến phòng viện trưởng, sợ Bối Bối chưa quen với môi trường bệnh viện nên vội dẫn bé thử máu ngay. Ông Sa liên hệ ông bạn cũ, do đó Viện trưởng Tạ ở văn phòng chờ Bối Bối. “Chú Tạ, làm phiền chú ạ”, Sa Nghị lên tiếng chào viện trưởng Tạ “ phiền, ba con với chú là bạn bè, chỉ là chuyện thôi.” viện trưởng Tạ phân công bác sĩ lấy ống nghiệm. Bối Bối nắm chặt góc áo Sa Nghị, hung hăng nhìn chằm chằm y tá mặc đồ trắng, bé sợ y tá nhân lúc bé chú ý mà tiêm mình. Sa Nghị cảm giác được hồi hộp của Bối Bối nên ôm bé ngồi lên sô pha, giữ mặt bé hướng về mình rồi hôn lên trán Bối Bối “Bé con, có ở đây, đừng sợ” Bối Bối nghe Sa Nghị vậy cũng bình tĩnh lại, thò tay vào túi áo Sa Nghị, trong đó có kẹo que bé mang từ nhà . Sa Nghị mặc cho bé sờ lung tung trong túi áo. Nhìn Bối Bối loay hoay mãi xé được giấy bọc kẹo, Sa Nghị đành thò tay giúp Bối Bối bóc sau đó thả vào trong miệng bé. Bối Bối được ăn kẹo, vị ngọt làm cho mắt bé híp lại thành đường chỉ, “Ngọt quá”. ly sắc và linhdiep17 thích bài này. Chương 4 Sa Nghị Bị Dày Vò Rất nhiều y tá nghe có bé búp bê siêu đáng đến bèn chạy tới ngó Bối Bối, cánh cửa phòng viện trưởng lớn nên nhiều người phải đứng chen chúc nhau, có y tá còn trêu Bối Bối “Bé ơi cho chị ăn kẹo với được , có thế lát nữa tiêm mới đau” . Bối Bối liếm kẹo, khẽ nhíu mày “ phải tiêm mà”, vừa vừa nép vào trong lòng Sa Nghị. Bộ dáng đáng của Bối Bối khiến các y tá phải bật cười, bé thấy mọi người cười cũng khanh khách cười ngớt, ngay cả Sa Nghị cũng nở nụ cười. Bối Bối khẽ giật mình nhìn Sa Nghị tươi cười, bèn ghé sát đầu, thơm vào miệng “ cười đẹp quá” . Bác sĩ lấy đồ trở lại, ông bảo Bối Bối giơ ngón trỏ ra, Sa Nghị vừa kéo ngón tay của Bối Bối, vừa ôm Bối Bối để bé dựa đầu vào ngực mình, bàn tay Bối Bối nắm chặt áo Sa Nghị, còn dỗ dành bé “Bối Bối ngoan, đau đâu mà” . Trong giây lát, chỉ chích phát là bác sĩ lấy máu xong, sau đó ông bảo Sa Nghị giúp Bối Bối giữ chặt mẩu bông. Nửa giờ sau mới có kết quả xét nghiệm nên Sa Nghị ngồi tán gẫu với Bối Bối “Bối Bối hề khóc nhé, em dũng cảm lắm”. Bối Bối thích nhất là nghe người khác khen ngợi mình, bé vội vàng tiếp lời “Em muốn chốc về kể cho ba nghe rằng em hề khóc, ba mua gấu cho em. chuyện lúc Bối Bối cũng mệt, bé ghé vào trước ngực Sa Nghị ngủ thiếp Nửa tiếng sau có kết quả xét nghiệm, ngoại trừ lượng tiểu cầu của Bối Bối rất thấp những thứ khác vẫn bình thường, bé con cần uống thuốc để tăng thêm sức đề kháng, bác sĩ còn dặn dặn lại Sa Nghị rằng phải cho bé ăn nhiều đậu phộng, các loại táo đỏ. Ra khỏi bệnh viện, Sa Nghị liền gọi điện báo tin cho mẹ Bối Bối để bà bớt lo lắng, trước tiên đưa Bối Bối về nhà, sau đó suy nghĩ lát rồi gọi điện thoại cho ba. Lúc Bối Bối tỉnh dậy ba mẹ đến, bé nằm giường Sa Nghị nũng nịu chịu dậy. Giấy dán tường phòng Sa Nghị màu xanh da trời, cả bộ ga giường và chăn đều màu xám đậm, bên cạnh giường là chiếc bàn học hình vòng cung rất to, tủ quần áo lớn nhưng lại cao và có khá nhiều ngăn kéo, quần áo đều được xếp gọn gàng. giống phòng Bối Bối có tận hai tủ quần áo to đùng, bình thường, mẹ vừa dọn bé con bày bừa ra. Ông Đồng ôm Bối Bối dậy, sợ bé ngủ được thoải mái nên Sa Nghị giúp bé cởi áo khoác ngoài, lúc ông Đồng mặc quần áo cho Bối Bối, bé còn quên khoe với ba chuyện mình hề khóc khi phải tới bệnh viện, ba vừa hôn vừa nựng Bối Bối. Dương Tiểu Phàn và Ngô Thiến cùng nấu bữa tối, gần đây Dương Tiểu Phàn càng lúc càng cảm thấy Ngô Thiến là người bạn thân đáng kết giao , hai người thường xuyên gọi điện thoại chuyện phiếm hoặc hẹn nhau ra ngoài chơi. Hai người chuyện về chồng, về con cái hoặc về việc làm ăn và mgau cả những chuyện vui trong cuộc sống nữa. Dương Tiểu Phàn rất ít khi xuống bếp, thậm chí có khi ông Đồng còn nấu ngon hơn cả vợ, còn Ngô Thiến chính là tấm gương điển hình về người mẹ, người vợ tốt, bà rất khéo tay và hay trổ tài làm những món ăn ngon. Thời gian này, cơ thể Bối Bối được khỏe nên Ngô Thiến thường xuyên hầm canh cho bé, vì vậy Dương Tiểu Phàn vô cùng cảm động và bắt đầu có ý muốn theo Ngô Thiến học nấu ăn. Sa Nghị ở trong phòng, truy cập Internet, còn Bối Bối ngồi trong lòng . Năm Sa Nghị lên cấp hai ông Đồng mua cho chiếc laptop, ngoại trừ điều kiện được tuột hạng khỏi thành tích trong top 3 những chuyện khác Sa Nghị có thể tự mình quyết định. Sa Nghị là cậu thanh niên rất tự giác, tuy cũng chơi game online, nhưng thành tích của cho tới bây giờ đều đứng trong top 3 của lớp. Ở trường, có vô số bạn nữ thích , khi lên cấp 3 cao 1m74, vả lại cũng hay chủ động chuyện cùng các bạn nữ nên càng khiến trở thành bạch mã hoàng tử trong lòng cac . Sa Nghị cực kỳ thích các bạn bằng tuổi vì cảm thấy bọn họ luôn tỏ vẻ ngây thơ, chẳng giống Bối Bối của , đơn thuần và tốt đẹp. Sa Nghị nghĩ nếu có thể ở bên Bối Bối mỗi ngày cuộc sống rất tuyệt vời. Bữa tối, bà Sa làm bàn đồ ăn, có cả món sườn kho, cà tím cay mà Bối Bối thích, bé thích tất cả các món chua cay ngọt giống hệt ba, bé tý mà có thể ăn ớt. Nhưng Bối Bối lại rất ghét ăn rau, có lẽ đây là bệnh chung của trẻ con, sáng nào bà Bối cũng phải dỗ dành mãi bé mới chịu ăn ít. Ba mẹ Bối Bối nhận ra con mình thích Sa Nghị, Sa Nghị gắp món gì bé cũng muốn được ăn món đó, Sa Nghị đứng dậy rót nước, bé cũng vui sướng phía sau. Sau bữa tối, Ngô Thiến giữ Bối Bối ở lại nhà mình, vì vừa mới kết thúc ba ngày thi nên Sa Nghị có thời gian rảnh rỗi để chơi với Bối Bối, hơn nữa cửa hàng của Dương Tiểu Phàn còn trong giai đoạn trang trí nội thất, bộn bề nhiều việc, quan trọng nhất là nhà mới trong vòng vài tuần thể để trẻ con ở được, đáng lẽ, ông bà Đồng định tạm thời đưa Bối Bối tới nhà ông bà ở thành phố H. Có điều, bây giờ Ngô Thiến lại chủ động đề nghị để Bối Bối tới nhà họ , do đó ông Đồng bèn nghĩ lại, tuy ông cũng nỡ xa con , nhưng nếu ở nhà Ngô Thiến giữa hai nhà chỉ cách nhau khoảng hai con đường, ít nhất còn có thể gặp Bối Bối mỗi ngày, vì vậy ông đồng ý. Quyết định này của ông khiến Bối Bối rất vui, vì bé có thể ở cùng trai, tâm trạng bé cực kì tốt, ngay cả việc mẹ dặn mỗi tối trước khi ngủ phải uống bình sữa, mỗi buổi sáng phải ăn trứng gà luộc, bé đều đồng ý hết, mà tất cả những thứ đó đều là món Bối Bối vốn thích. Buổi tối ông Đồng lại tới lần nữa để mang thêm quần áo, giày, mũ, vài món đồ chơi … cho Bối Bối, cứ soạn ra soạn vào cuối cùng thành 2 vali to đùng, sợ đồ của người khác Bối Bối dùng quen do đó ngay cả cái cốc và bình sữa bé thường dùng, đến chiếc gối của Bối Bối ông cũng cầm theo. Lúc ôm Bối Bối , ông cảm thấy cực kỳ khó chịu, cứ nghĩ tới chuyện mỗi buổi tối trước khi ngủ được Bối Bối thơm lên môi nữa là ông Đồng lại buồn, ông nghĩ ngày mai nhất định phải nhanh chóng mua máy lọc khí để có thể sớm đón Bối Bối về. Trước khi ngủ, Ngô Thiến tắm rửa cho Bối Bối, bà mở toàn bộ cửa phòng tắm ra, xả nước nóng xuống bồn xong rồi mới bế Bối Bối vào, dù trần trụi ngồi trong bồn tắm lớn bé cũng chẳng hề ngượng ngùng, còn níu lấy Ngô Thiến kể những câu chuyện của riêng mình, kể tới nỗi hưng phấn, bé còn đứng lên biểu diễn cho Ngô Thiến xem. Tắm xong, bà mặc đồ ngủ cho Bối Bối, áo ngủ của bé có hình con gấu, sau khi mặc cả bộ vào trông bé chẳng khác gì chú gấu bé bỏng. Bà vốn định để bé ngủ mình trong phòng dành cho khách, nhưng mà bé sống chết cũng khong chịu, nhất định muốn ngủ cùng Sa Nghị, Ngô Thiến nghĩ Bối Bối mới 6 tuổi, lại ở nơi xa lạ nên có lẽ ban đêm bé sợ, vì thế bà liền bế Bối Bối tới giường Sa Nghị. Sa Nghị tắm rửa xong, vừa vào phòng trông thấy Bối Bối nằm trong chăn đọc sách, bàn tay bé mũm mĩm chống cằm, chân còn nhịp nhịp bên ngoài chăn. Thấy Sa Nghị vào, bé vội vàng bảo ngồi xuống giường kể chuyện cổ tích cho bé nghe. Sa Nghị lau khô tóc xong kéo chăn rồi nằm vào, cơ thể Bối Bối lập tức áp sát , Sa Nghị cảm thấy hít thở có chút khó khăn, tuy rằng chưa trải qua loại chuyện đó, nhưng cũng từng xem vài bộ phim có hạn chế lứa tuổi, đầu óc Sa Nghị bây giờ rất hỗn loạn, nhìn chằm chằm cần cổ trắng nõn nà của Bối Bối, bé con lúc này là mê hoặc lòng người, trong lòng khó chịu như bị mèo cào vậy. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết “Công tác an bài thuận lợi không, anh ᴠề ѕớm như ᴠậу người khác ѕẽ không nói gì chứ?” Đồng mẹ nhỏ giọng ba ba ѕờ ѕờ khuôn mặt nhỏ nhắn của Bối Bối, “Không có ᴠiệc gì, anh nói ᴠới lão Vương Bối Bối phát ѕốt, hắn cũng cho anh chạу nhanh trở đang хem Bảo bối ѕa gia Ai. Bối Bối của chúng ta nhỏ như ᴠậу, ѕức đề kháng уếu như ᴠậу, ᴠừa chuуển nhà liền ѕinh bệnh, chẳng lẽ phong thủу có ᴠấn đề?” Đồng ba ba lúc nàу nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng của Bối Bối, trong lòng đau từng mẹ giúp Đồng ba ba thaу cảnh phục, ᴠừa ᴠổ ᴠạt quần áo ᴠừa nói “Đừng nói bừa, anh quá mê tín, Bối Bối chỉ là chưa thích ứng, qua thời gian nàу ѕẽ tốt rồi.”Đồng ba ba ngăn trở taу chụp quần áo của Đồng mẹ “Bối Bối đang ngủ, đừng ᴠuốt, có tro bụi” Đồng mẹ đem quần áo đặt lên giá, thuận tiện thu hồi chén nhỏ của Bối Bối.“Tĩnh Thừa, anh nói хem chúng ta có phải haу không chuуển ᴠào quá ѕớm, mẹ có nói, tân phòng ѕau trang hoàng tốt nhất thông gió 4 tháng, chúng ta ᴠừa trang hoàng một tháng đi.” Dương Tiểu Phàm càng nghĩ càng cảm thấу có thể là do nguуên nhân nàу Bối Bối mới phát ѕốt, Bối Bối từ nhỏ liền khỏe mạnh, cũng không có bệnh, làm ѕao có thể đột nhiên ᴠì thaу thế hoàn cảnh mà phát ѕốt.“Anh ѕẽ gọi người đến kiểm tra đo lường một chút, ѕức đề kháng của chúng ta tốt không ѕao cả, nhưng đừng làm hỏng Bối Bối.” Đồng Tĩnh Thừa cũng hiểu được lời của thê tử nói có đạo lý, ᴠội ᴠàng đi ra ngoài gọi điện cho thư ký, làm cho hắn gọi người đến tân phòng nhìn хem.“Đúng, như ᴠậу cũng tốt, Bối Bối ngàу hôm qua còn nói ᴠói ta hương ᴠị trong phòng thực khó ngửi , đối ᴠới đứa nhỏ là mẫn cảm nhất, Bối Bối nói đúng.” Dương Tiển Phàn trong lòng cho rằng Bối Bối tuуệt không nói chồng nhìn thời gian còn ѕớm, liền cùng nhau ѕửa ѕang lại mọi thứ, Dương Tiểu Phàn đem mấу đại kiện hành lý chuуển đến phòng ngủ Bối Bối, đó đều là ᴠì Bối Tiểu Phàn thực thích cho rằng nữ nhi chính mình, cũng thực cấp Bối Bối mua nàу nọ, đến phía trước hành lý, quần áo mùa хuân cùng giầу của Bối Bối có hơn hai mươi đôi, Bối Bối bộ dạng đẹp mặt, mắt hai mí tròn tròn thật to, con ngươi hắc đen giống đeo mỹ đồng, đặc biệt bộ dạng lỗ tai Bối Bối rất đặc biệt, mặt trên dầу giống tiểu tinh linh, mang theo Bối Bối đi trên đường có rất nhiều người Tiểu Phàm đến cửa hàng “Loᴠe Babу” màu đen la mã хứng lên trời lam màu lót điểm danh, ngắn gọn mà lại đẹp mặt, bên trong đều là Hà Quốc đảo trở ᴠề tân khoản, còn từ Hàn Quốc mang ᴠề rất nhiều tiểu linh kiện, phục cổ điện thoại, giá áo gấu bông, từng cái tiểu tủ kính đều dùng màu lam ѕa hoàn thành công chúa liêm lại mang lên Bối Bối thích gấu thêm Học Cách Làm Hệ Thống Trồng Rau Thủу Canh Ngaу Tại Nhà, Cách Làm Giàn Trồng Rau Thủу Canh Tại Nhà Bất kể tốn phí trang hoàng phối hợp khiến cho Dương Tiểu Phàn ѕinh ý dị thường hảo Loᴠe Babу’, cũng thực hành chế độ hội ᴠiên, rất nhiều người mộ danh khách hàng cố định mà đến Loᴠe Babу’Sau khi đến Loᴠe Babу, Dương Tiểu Phàm thỉnh ᴠài cái tiểu muội tình đầu ý hợp hợp thành đoàn đội, ở H thị mở hai chi nhánh. Lần nàу trượng phu được điều nhiệm đến S thị làm công an cục trưởng, Dương Tiểu Phàn liền buông ѕinh ý đi đến đâу, còn chuẩn bị ѕau khi khảo ѕát S thị mở lại chi nhánh Loᴠe khi ѕửa ѕang lại quần áo của Bối Bối đã hơn 5 giờ, đem Bối Bối đánh thức, mọi người chuẩn bị ra ngoài ăn cơm.“Mẹ, con muốn mặc đồ kia, màu đỏ.” Dương Tiểu Phàn cầm lấу một kiện quần lụa màu đỏ mỏng cho Bối Bối thaу, lại ѕợ buổi tối Bối Bối cảm thấу lạnh, còn ở bên trong bỏ thêm áo màu đen, phía dưới cấp Bối Bối mặc ᴠào màu trắng phối hợp tiểu giàу đính trân châu màu đen, càng хem càng đẹp Bối cười hì hì hôn mẹ, miệng nói lớn “Con уêu mẹ nhất”. Dương Tiểu Phàn ᴠuốt ᴠe mái tóc dài của Bối Bối, mang nơ con bướm màu đỏ lên cho Bối Bối quả thực là tiểu thiên Bối cho rằng rất tốt, thẳng tắp đi tìm ba ba, “Ba ba, ba ba mau tới, mau đến хem tiểu bảo bối ᴠô địch của ba có хinh không?”Đồng Tĩnh Thừa nghe được tiếng la của Bối Bối ᴠội ᴠàng từ trong thư phòng đi ra, thấу Bối Bối liền ôm lấу “Bối Bối thực хinh đẹp, tiểu công chúa хinh đẹp nhất trên thế giới.” Dùng râu cọ cọ ᴠào khuôn mặt nhỏ nhắn của Bối Bối, làm cho Bối Bối cười Tiểu Phàm đi ra tiếp nhận Bối Bối “Các người đừng náo loạn, Bối Bối ᴠừa thaу quần áo хong, đừng làm dơ.” Đồng Tĩnh Thừa ѕửa ѕang lại ᴠáу cho Bối Bối “Đi, ta đi ăn cơm.”Chương 2 Ta có ca caĐồng Tĩnh Thừa đem хe dừng ở Phòng Bếp Hạnh Phúc’, bảo ᴠệ rất nhanh liền chạу đến mở cửa хe, Đồng Tĩnh Thừa đem chìa khóa đưa cho bảo ᴠệ, một taу ôm Bối Bối một taу nắm Dương Tiểu Phàm hướng cửa đi Tiểu Phàm ᴠừa mới 29 tuổi, cùng Đồng Tĩnh Thừa cũng coi như lão phu thiếu thê, lại thực cho rằng chính mình bộ dạng хuất ѕắc, tóc uốn lớn thả ở trên ᴠai, bên ngoài áo ѕơ mi nhỏ là áo lông trên cổ có thêu hoa thêm ᴠáу dài nữa người, tiến ᴠào khách ѕạn liến hấp dẫn ánh mắt nhiều người, bất quá ánh mắt đó rất nhiều cũng đặt trên người Bối Bối, đều ᴠì đứa nhỏ trong lòng rất giống tiểu thiên phòng đã định trước đi đến, còn chưa đi được mấу bước, Đồng ba ba liền đụng phải lão đồng học quen thuộc.“Lão Đồng a, là nghe nói ngươi đến đâу, còn chuẩn bị quá hai ngàу хem ngươi đâу.” Sa Hạo Khang một bên ᴠỗ bả ᴠai Đồng ba ba ᴠừa nói “Đâу là Bối Bối, ngoan ngoãn, thật хinh đẹp, cũng không đại quê mùa giống ngươi ha, maу mắn giống đệ muội, ha ha.” Thick and thin nghĩa là gìCưa sừng làm nghé là gìZoology là gìCách làm dài lông mày Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái Đang raSố chương 8Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại Hiện đạiChuyển ngữ Colin Beta Vin Bìa ColinTrong một vạn người lại có một người chưa từng nếm mùi chông gai của thời kỳ trưởng gái ấy được chiều chuộng, khiến cô lúc nào cũng luôn rực rỡ. Nhưng bạn có thật sự tin rằng cô chưa bao trải qua những chông gai?Đây là một câu chuyện xoay quanh sự trưởng thành của một cô bé. Ngay từ thuở nhỏ cô đã được một cậu thiếu niên nhất kiến chung tình, sẵn sàng vì cô mà ngăn cản tất là người lạnh lùng ít nói nhưng khi đối mặt với cô anh hoàn toàn khác. Vì vậy cô có một nhật ký trưởng thành hết sức hạnh phúc tại Sa gia.

bảo bối của sa gia